Ngày đầu tiên, một buổi sang mát mẻ, chúng tôi đi viếng Lăng Bác, mang trong mình những cảm xúc khó tả, vừa tự hào, vừa xúc động. Trước mắt chúng tôi, Lăng Bác hiện ra uy nghiêm, trang trọng. Đoàn chúng tôi xếp thành hàng, lặng lẽ, thành kính, đi chầm chậm vào Lăng. Đến bên Bác, ai cũng vô cùng xúc động, ai cũng muốn dừng chân lâu hơn để ngắm nhìn thật kĩ dáng ngủ yên bình của Bác, chòm râu dài, mái tóc bạc phơ của Bác. Người nằm đó như ngủ, ngủ một giấc yên bình, thanh thản… Phút giây ấy sao mà xúc động quá, thiêng liêng quá! Trong đầu tôi bỗng vang lên câu thơ quen thuộc:
“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”
Rời Lăng Bác, chúng tôi đi vào thăm “cõi Bác xưa”, đó là Phủ Chủ Tịch, là “đường xoài hoa trắng nắng đu đưa”, là nhà sàn đơn sơ nhưng chan chứa hơi ấm của Người…
“Nhà gác đơn sơ, một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn.”
Tôi tự hỏi: vì sao một vị lãnh tụ như Người lại có thể sống giản dị đến thế?
Rời Lăng Bác với bao hình ảnh, bao cảm xúc còn đọng lại trong tâm trí, chúng tôi lại tiếp tục lên đường, đến với nơi được xem như là trường đại học đầu tiên của Việt Nam: Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Di tích Quốc gia đặc biệt.
Vẻ đẹp, sự cổ kính và lịch sử lâu đời khiến chúng tôi tò mò bước vào tham quan, khám phá. Đặt bước chân đầu tiên vào khu vườn lịch sử hay còn gọi là khu Nhập đạo. Hai bên đường Thần đạo là khu vườn đẹp và rực rỡ nhưng hình ảnh vườn tược thời xưa cứ từ từ được vẽ lên trước mặt chúng tôi, thật giản dị, thật đơn sơ mà đẹp lạ lùng. Bước qua cánh cổng thứ hai - Đại Trung là chúng tôi đã rời khỏi Văn Miếu môn để đến với Đại Trung môn. Nơi đây màu của cỏ, cây rợp trời xen lẫn với màu đỏ của cánh cổng hòa quyện vào nhau, tạo ra cảm giác tĩnh mịch, thanh nhã cho dù sự có mặt của chúng tôi và các du khách có phần nào làm phá vỡ không khí bình yên vốn có của nơi “văn vật sở đô”. Con đường từ Văn Miếu môn tới Đại Trung môn rồi vươn thẳng tới Khuê Văn Các. Ở đây, di tích có ý nghĩa bậc nhất thì không thể nào không kể đến 82 tấm bia Tiến sĩ. Trên bia khắc tên tuổi, tiểu sử, khóa thi và thời vua bằng chữ Hán. Các tấm bia được đặt trên lưng một con rùa lớn, cổ ngóc lên cao tự tin, bệ vệ – một trong tứ vật linh thiêng nhất thời bấy giờ.

Chúng tôi tiếp tục vào khu vực chính thờ Khổng Tử và các bậc Tiên hiền, Tiên nho, bao gồm điện Đại Thành, nhà Bái Đường, hai dãy Đông vu, Tây vu và sân Đại bái. Tại đây, đoàn chúng tôi đã tham dự buổi lễ khấn để cầu cho việc học, việc thi cử đỗ đạt. Rời khỏi nơi đã rèn đúc nhiều nhân tài cho đất nước trong nhiều triều đại với tinh thần sảng khoái đầy tự tin vào một tương lai tràn ngập ánh nắng, hoa và nụ cười phía trước, chúng tôi đi về nghỉ ngơi và chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.
Ngày thứ hai trong cuộc hành trình, đoàn chúng tôi có thêm hướng dẫn viên du lịch. Chị đã cho chúng tôi biết thêm rất nhiều về Hà Nội, về ý nghĩa của cái tên Hà Nội, về những con phố cổ, về sự tích Hồ Gươm,… nhờ đó, chúng tôi hiểu hơn về kinh đô ngàn năm văn hiến. Ngày hôm đó, chúng tôi được đi thăm chùa Hương – được biết đến như một quần thể hang động mang đậm màu sắc tín ngưỡng dân gian – đạo Phật với nền văn hóa nông nghiệp (ao bèo, ao sen,…) và phảng phất văn hóa phồn thực (núi Voi Phục, núi Cậu,…). Xuôi dòng suối Yến bằng đò chèo tay khoảng hơn hai giờ đồng hồ, chúng tôi vào khu vực chùa Hương. Có thể nói, chùa Hương được thiên nhiên ban tặng cho cảnh “kỳ sơn tu thủy”. Núi chùa Hương không hung vĩ chất ngất nhưng có vẻ đẹp kì thú. Thêm vào đó, những khu rừng nguyên sinh với những thảm động - thực vật phong phú và quý hiếm, tạo nên môi trường sinh thái độc đáo, đa dạng sinh học.

Vào ngày thứ ba, chúng tôi đi thăm Làng Gốm Bát Tràng ven tả ngạn sông Hồng, tận mắt chứng kiến những người thợ lành nghề tỉ mỉ làm ra những sản phẩm gốm đẹp và bền. Chúng tôi đi tham quan chợ, ở đây có hàng chục cửa hàng bày bán đủ loại đồ được làm bằng gốm Bát Tràng với nhiều hình dáng khác nhau. Phải đến đây thì ta mới thấy được sự đa dạng và phong phú của các sản phẩm gốm. Sau khi tham quan làng gốm Bát Tràng, chúng tôi về nghỉ ngơi và đến chiều thì đi mua sắm tại trung tâm Royal City. Còn ngày thứ tư thì đi mua sắm tại chợ Đồng Xuân – điểm buôn bán lớn nhất Hà Nội, nơi phản ánh cuộc sống sinh hoạt của người dân Hà Nội xưa. Nơi đây bày bán đủ loại hàng hóa, đa dạng và phong phú, là điểm đến du lịch độc đáo của vùng đất Thăng Long, Hà Nội.

Hà Nội xưa và nay như hoà vào nhau làm một trong từng đường nét kiến trúc, không gian. Nghệ thuật kiến trúc ở đây là sự giao hòa giữa cái cũ và cái mới, giữa cái truyền thống và cái hiện đại. Ngày nay, người ta vẫn thấy ở đây những mái ngói thâm nâu mang dáng dấp thuần Việt nằm bên cạnh sự hào hoa lộng lẫy của những tòa nhà mang kiến trúc phương Tây có từ thế kỷ trước. Bên cạnh đó, những chung cư cao tầng, những tòa cao ốc sang trọng mang dấu ấn của thời kỳ hiện đại đang nhanh chóng mọc lên tạo nên hình ảnh về một Hà Nội trẻ trung tràn đầy sức sống.
Ở Hà Nội tôi thích nhất là được ngắm nhìn những kiến trúc vừa hiện đại xen lẫn những nét hoài cổ tạo nên một Hà Nội trong tôi đủ màu sắc. Tôi thích nhất là đi dạo trên những con đường xung quanh phố cổ và đương nhiên không thiếu biểu tượng của Hà Nội - Hồ Gươm. Tôi đi dọc bờ hồ và cảm nhận sự bình yên đến tĩnh lặng của mặt nước xanh ngắt một màu xanh huyền thoại thật đẹp và nên thơ. Tôi cũng thích nhất là đi dạo trên phố đi bộ, ngắm nhìn một vẻ đẹp náo nhiệt, yên bình vào buổi tối, rảo bước qua những gian hàng, ngắm nhìn những đứa trẻ đùa giỡn, cùng nhau chơi trò chơi dân gian – những trò chơi gắn liền với tuổi thơ của tôi,…
Hà Nội ơi cảm xúc trong tôi kể sao cho hết được những gì tôi đã nhìn thấy, đã trải nghiệm cùng mọi người trong chuyến đi này. Hà Nội chào tạm biệt chúng tôi bằng một cơn mưa như ngày đầu gặp gỡ. Chúng tôi nhìn Hà Nội lần nữa với sự lưu luyến, nuối tiếc. Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng đã có một chuyến đi rất vui vẻ cùng nhau, một chuyến đi ngắn ngủi thôi, nhưng đã lưu lại trong lòng bao nhiêu kỉ niệm đẹp về Hà Nội.
Hà Nội - Hẹn gặp lại!
Đỗ Ngọc Phương Nhi